Gần tháng rồi xa vi tính, về nhà mở ra là gặp xốc: Kết án Đoàn Văn Vươn tội giết người!
Để cầu mong một phiên tòa sáng suốt, tôi viet vở kịch ngắn: Tòa xử án
Tòa: Nhà ngươi biet tội chưa?
Vươn:Tội gì?
Tòa:Giết người!
Vươn:Rất tiếc là tôi chưa giết người.
Tòa:Ngươi còn hối tiếc hành động của ngươi không thành công?
Vươn:Đúng
Tòa :Tại sao?
Vươn: Người ta nói "giặc đến nhà đàn bà cũng đánh", tôi chỉ tự vệ, rất tiếc vủ khí thô sơ không giết được bọn chúng.
Tòa:Chính quyền đang thi hành lệnh cưởng chế mà ngươi gọi là giặc?
Vươn: Thủ tướng đã kết luận cưởng chế là sai.
Tòa:Đó là kết luận về sau này.
Vươn:Đó là chính quyền bíêt sai sau tôi mà thôi, trước sau gì cũng sai.
Tòa:Mà những người anh làm bị thương chỉ là người thi hành.
Vươn: Tôi biết họ cũng là những người đáng thương, nhưng họ nghe lệnh của người khác phá nhà tôi thì tôi phải chống trả.
Tòa:Sao ngươi biết họ phá nhà?
Vươn:Không lẻ họ đem cả một đội quân đến nhà tôi chỉ để diểu binh?, và sau này họ đã phá đó thôi.
Tòa nghị án 10 phút rồi tuyên án:
Nhân danh tòa án nước CHXHCNVN, tòa tuyên án công dân Đoàn Văn Vươn vô tội.
Thứ Tư, 3 tháng 4, 2013
Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2013
Tăng Hoành Lảo xường, Trần Hào họa
GIAO THỪA
Chẳng thừa , chẳng thiếu vẫn giao nhau (?!)
Ấy thế là năm mới bắt đầu !
Mưa bụi lây phây : cây nẩy lộc
Sương mù bàng bạc: cảnh chìm sâu .
Kim giờ dần nhích -- Người đi vội
Hoa pháo vút cao : Trẻ chạy mau .
Già cả ở nhà dâng cỗ cúng . . .
Lì xì mỹ tục có từ lâu .
Tăng Hoành Lảo.
Chuyển giao.
Kẻ đi người ở bàn giao nhau,
Đổi mới từ đây lại bắt đầu.
Thay lá nhú mầm ươm lộc mới,
Tre già măng mọc tạo tình sâu.
Tham quyền cố vị xin giọt lẹ!
Sợ trẻ hơn già mong cút mau!
Tròi đất linh thiêng năm mổi chủ.
Lẻ nào ta mải chiếm ngai lâu?
Trần Hào
Thứ Bảy, 5 tháng 1, 2013
Nguyễn Anh xướng, Trần Hào họa
Lên lảo.
Thong thả ung dung dự tiệc trà
Họ làng cưới hỏi lại tân gia
Áo khăn lật đật treo ngay giá
Ô dép vội vàng để trước nhà
Nhà nọ nhà kia không chốn miễn
Làng trên xóm dưới chẳng nơi tha
Bổng hưu chả thiết giao bà lãnh
Bù lỗ cơm canh với xuất ra.
Nguyền Anh.
Mô chổ ra?
Vội vả, leng teng chẳng kịp trà.
Về hưu tưởng rảnh, gặp oan gia!
Cuốc cào chức sẵn chờ đầu chái,
Tơi nón treo lên đợi trước nhà.
Trước đã tận tâm lo chẳng nghỉ,
Nay còn đày đọa làm không tha.
Ông trời có đó cho tui hỏi?
"Chiếu tướng" lâu rồi mô chổ ra?
Trần Hào
Thứ Sáu, 4 tháng 1, 2013
Nổ điếc tai
Hôm qua truyền thông VTV tổ chức một cuộc hội
thảo gồm các nhà doanh nghiệp tiêu biểu của nhà nước, cả chuyên gia kinh
tế chính phủ, cả đại diên hành lập pháp(không có tư pháp, tức tòa án,
vì tòa chỉ phạt chứ không thưởng), cả nhà văn dẻo miệng Chu Lai. Tất cả
đều về hùa với nhau để tô hồng nền kinh tế quốc doanh!Trái với sự nghẹt
thở của công chúng, với phản ảnh của báo chí, với không khí chất vấn của quốc hội và nhất là với hội nghị trung ương 6 mới vừa kết thúc.
Thực ra một người xấu đến đâu cũng tìm ra được cái tốt để khen, đằng này cố tìm ra cái tốt để khen mà không đúng, chỉ lừa được quần chúng kém hiểu biết. Cụ thể:
_Khen nông nghiệp xuất khẩu đứng thứ nhì thế giới, chỉ sau Ấn Độ, vượt qua Thái Lan. Thái Lan dù xuất khẩu số lượng ít hơn mình nhưng tiền thì hơn mình trên một tỷ!
Thực tế ở quê tôi ruộng cho không ai làm , vì làm là lổ. Mặc dù thuế nông nghiệp nhà nước không thu, thủy lợi phí nhà nước bao cấp mà ít ai ham ruộng, nông dân mà không ham ruộng là nguy. Vì sao?Vì giá phân thì cao mà giá thóc thì hạ, mảnh ruộng măm mún tốn công tốn sức bỏ ra mà thu vào không mấy. Vừa rồi nhà nước cho vay lải suất 0% để mua tạm trử một tiệu tấn gạo tìm đâu ra cho nông dân, nhưng nông dân không hưởng lợi mà chỉ có tư nhân có lợi, tư nhân mua gạo vào khi giá rẻ bằng tiền nhà nước, nhưng khi bán ra thì tư nhân định giá xuất khẩu!
Mà nhân dân 80% quần quật làm ra hạt lúa bán được mô hơn 4 tỷ thì chỉ vụ vinashine thôi đã tiêu mất 4ty5. Bòn lúa chét dét miệng ông voi!
Khen ngành dầu khí làm ăn phát triển, nộp thuế cho ngân sách nhiều nhất. Bán mỏ lấy tiền mà lổ mới lạ! Nhưng vừa rồi kiểm toán nhà nước sờ trúng hơn 11 ngàn tỷ đồng "quên nộp" ngân sách sao không nói?Tôi đọc báo thấy ngành này khi báo lời khi báo lỗ rất khó hiểu.
Khen dầu khí thì khen lây qua vitinbank, ngân hàng này cho dầu khí vay tiền để khai thác dầu, làm ra sản phẩm mà có đầu ra chờ sẳn hỏi sao không ngon, dầu khí có vay tăng một hai lai thì xin nhà nước tăng giá xăng bù vào. Ngân hàng là đi buôn tiền, huy động vốn dân trên 10% mà cho vay lại doanh nghiệp này tổ chức nọ 8-9% là điều đáng ngờ, rồi khoe làm từ thiện chổ này chổ khác để làm xúc động lòng người. Dân gian có câu"ăn cho buôn so", tách từ thiên ra khỏi doanh nghiệp nhà nước, tiền riêng các ông thì các ông có cho như vậy không
Khen tập đoàn Sông Đà thi công trước thời hạn 3 năm làm lợi cho nhà nước 1.5tỷ đồng, đại diện tập đoàn tính thu lợi từ giá bán điện trong vòng 3 năm cứ thế mà tính ra. Ối trời ơi, các ông làm thành mấy năm chả được, công việc làm trong 10 ngày các ông khoán thành 13 ngày thì hoàn thành trước thời hạn 3 ngày. Mà tập đoàn hòa vào lưới điện quốc gia bao nhiêu mà ngành điện toàn kêu lổ xin nhà nước tăng giá điện!Hình như vụ thủy diện Đồng Nai vừa rồi thất thoát mô 300 tỷ là của Sông Đà thi công thì phải?Còn đập thủy điện Song Tranh 2 không phải của Song Đà rồi; vụ thủy điện Dakroong ở quê tôi trộn bê tông bằng củi mục với đất cát đến nổi mới cho chứa nước thử đã vở toang chắc chắn không phải.
Tôi có thắc mắc với bà Phạm Chi Lan, chuyên gia kinh tế. Bà ta không trực tiếp khen các tập đoàn nhà nước được vinh danh, nhưng bà ta im lặng trước những lời khen ấy, còn phát biểu hy vọng các tập đoàn khác bước tiếp các tập đoàn tiêu biểu vừa rồi để ăn nên làm ra trong năm tới. Ai cũng có quyền hy vọng ngay cả khi bi đát nhất, nhưng bà Lan đã nói trái ngược hoàn toàn với cuộc họp "Góp Ý cho đại hội đảng" mà tôi có nghe trên youtube, không tin mời các bạn vào nghe.
Tôi vốn là thầy giáo về hưu, với kinh tế tôi chỉ là người trần mắt thịt, chỉ là kẻ dẻo miêng, nói như nhà văn Chu Lai vui tính, không biết chi trong trái ổi, chỉ thấy nhà đẹp đường to là mừng, thấy khác đi là buồn. Mời các chuyên gia kinh tế làm sáng thêm nhận xét của tôi.
Thực ra một người xấu đến đâu cũng tìm ra được cái tốt để khen, đằng này cố tìm ra cái tốt để khen mà không đúng, chỉ lừa được quần chúng kém hiểu biết. Cụ thể:
_Khen nông nghiệp xuất khẩu đứng thứ nhì thế giới, chỉ sau Ấn Độ, vượt qua Thái Lan. Thái Lan dù xuất khẩu số lượng ít hơn mình nhưng tiền thì hơn mình trên một tỷ!
Thực tế ở quê tôi ruộng cho không ai làm , vì làm là lổ. Mặc dù thuế nông nghiệp nhà nước không thu, thủy lợi phí nhà nước bao cấp mà ít ai ham ruộng, nông dân mà không ham ruộng là nguy. Vì sao?Vì giá phân thì cao mà giá thóc thì hạ, mảnh ruộng măm mún tốn công tốn sức bỏ ra mà thu vào không mấy. Vừa rồi nhà nước cho vay lải suất 0% để mua tạm trử một tiệu tấn gạo tìm đâu ra cho nông dân, nhưng nông dân không hưởng lợi mà chỉ có tư nhân có lợi, tư nhân mua gạo vào khi giá rẻ bằng tiền nhà nước, nhưng khi bán ra thì tư nhân định giá xuất khẩu!
Mà nhân dân 80% quần quật làm ra hạt lúa bán được mô hơn 4 tỷ thì chỉ vụ vinashine thôi đã tiêu mất 4ty5. Bòn lúa chét dét miệng ông voi!
Khen ngành dầu khí làm ăn phát triển, nộp thuế cho ngân sách nhiều nhất. Bán mỏ lấy tiền mà lổ mới lạ! Nhưng vừa rồi kiểm toán nhà nước sờ trúng hơn 11 ngàn tỷ đồng "quên nộp" ngân sách sao không nói?Tôi đọc báo thấy ngành này khi báo lời khi báo lỗ rất khó hiểu.
Khen dầu khí thì khen lây qua vitinbank, ngân hàng này cho dầu khí vay tiền để khai thác dầu, làm ra sản phẩm mà có đầu ra chờ sẳn hỏi sao không ngon, dầu khí có vay tăng một hai lai thì xin nhà nước tăng giá xăng bù vào. Ngân hàng là đi buôn tiền, huy động vốn dân trên 10% mà cho vay lại doanh nghiệp này tổ chức nọ 8-9% là điều đáng ngờ, rồi khoe làm từ thiện chổ này chổ khác để làm xúc động lòng người. Dân gian có câu"ăn cho buôn so", tách từ thiên ra khỏi doanh nghiệp nhà nước, tiền riêng các ông thì các ông có cho như vậy không
Khen tập đoàn Sông Đà thi công trước thời hạn 3 năm làm lợi cho nhà nước 1.5tỷ đồng, đại diện tập đoàn tính thu lợi từ giá bán điện trong vòng 3 năm cứ thế mà tính ra. Ối trời ơi, các ông làm thành mấy năm chả được, công việc làm trong 10 ngày các ông khoán thành 13 ngày thì hoàn thành trước thời hạn 3 ngày. Mà tập đoàn hòa vào lưới điện quốc gia bao nhiêu mà ngành điện toàn kêu lổ xin nhà nước tăng giá điện!Hình như vụ thủy diện Đồng Nai vừa rồi thất thoát mô 300 tỷ là của Sông Đà thi công thì phải?Còn đập thủy điện Song Tranh 2 không phải của Song Đà rồi; vụ thủy điện Dakroong ở quê tôi trộn bê tông bằng củi mục với đất cát đến nổi mới cho chứa nước thử đã vở toang chắc chắn không phải.
Tôi có thắc mắc với bà Phạm Chi Lan, chuyên gia kinh tế. Bà ta không trực tiếp khen các tập đoàn nhà nước được vinh danh, nhưng bà ta im lặng trước những lời khen ấy, còn phát biểu hy vọng các tập đoàn khác bước tiếp các tập đoàn tiêu biểu vừa rồi để ăn nên làm ra trong năm tới. Ai cũng có quyền hy vọng ngay cả khi bi đát nhất, nhưng bà Lan đã nói trái ngược hoàn toàn với cuộc họp "Góp Ý cho đại hội đảng" mà tôi có nghe trên youtube, không tin mời các bạn vào nghe.
Tôi vốn là thầy giáo về hưu, với kinh tế tôi chỉ là người trần mắt thịt, chỉ là kẻ dẻo miêng, nói như nhà văn Chu Lai vui tính, không biết chi trong trái ổi, chỉ thấy nhà đẹp đường to là mừng, thấy khác đi là buồn. Mời các chuyên gia kinh tế làm sáng thêm nhận xét của tôi.
Thầy Lúi
Giữa lúc nền giáo dục có vấn đề về chất lượng
thầy giáo mà tôi viết bài này ra chắc người ta bão tôi là kẻ cơ hội,
nhưng các bạn biết ngành giáo dục có câu nói"chuột chạy cùng sào..." có
từ rất lâu. Tôi là giáo viên tiểu học được đào tạo trong Miền Nam, khi
tiếp xúc với các giáo viên miền bắc, dạy cùng trường với các thầy dạy
cấp hai, vì khi đó hai cấp nhập lại một trường, tôi kinh ngạc kiến thức
của các thầy, ngay cả môn dạy chính thức mà cũng hạn chế,. tôi tưởng
chỉ có cấp 1,2 nhưng khi các con tôi lên học trường "tỉnh", tiếp xúc với
các thầy cô cấp ba thì tôi nhận biết rằng họ hạn chế toàn cấp!. Điều
này là đáp số rõ ràng về định hướng giáo dục XHCN. Tôi có ba đứa con lên
học cấp ba, những lần họp phụ huynh tiếp xúc với các thầy tôi đều dị
ứng. Sau đậy là một câu chuyện tôi nhớ mải.
Chuyện
cách đây mười năm, lúc đứa con thứ ba của tôi vào học lớp mười trường
công lập của tỉnh. Buổi họp phụ huynh đầu tiên , tôi đến họp trể, khi
vào lớp tôi thấy có một người trạc tuổi tôi, vóc dáng rất nông dân, ngôn
ngữ rất lạ,gọi phụ huynh là "quý phụ huynh ", xưng với phụ huynh là
'con". Ngồi định vi rồi tôi biết đây là giáo viên chủ nhiệm dạy môn
văn, "trưởng bộ môn văn của trường", "trước đây chưa hề làm chủ
nhiêm","nhưng vì có con em của quê hương tập trung học lớp này nên con
tình nguyện làm chủ nhiệm lớp, để giúp con em quê hương.."(trường có
chủ trương xếp lớp theo trường trung học cơ sở). Thầy phổ biến khoản
đóng góp, kêu gọi phụ huynh đóng góp đầy đủ,Vì "đầu tư cho giáo dục là
đầu tư lãi nhất", rồi thầy minh chứng :" Trước nhà con ở có các chị công
nhân làm đường, con lái xe dream qua đó, các chị chặn lại hỏi thầy sao
mà sướng rứa còn bọn em răng mà cực ri, con trụt xe xuống con giải thích
cho các chị liền, sở dỉ tôi sướng ri vì cha mẹ tốn 30 triệu cho tôi ăn
hoc tôi mới sướng ri" Nói sai chết liền! Miển bàn! Sau cuộc họp, tôi
tình cờ gặp phụ huynh là cán bộ địa phương đang chiêu đãi thầy, tôi miễn
cưởng gia nhập nhóm phụ huynh này, thật thú vị với tôi, tôi được một
bữa tiệc ngôn ngữ cà chớn do những "cán bộ nằm vùng" và "thầy lúi" khoản
đãi, tôi tỏ rõ chính kíến của mình ,thấy bị hố, thầy lủi nửa chừng, tội
nghiệp thầy!Tôi tìm hiểu biết thêm "Thầy" là con của một người địa
phương tôi, bố thầy tập kết ra bắc, thầy lớn lên và được đào tạo thời
còn bao cấp.
Hiện giờ "thầy" đã lên làm Hiệu
phó của trường, mua xe Hoa Kỳ nửa tỷ , luôn có học sinh tại nhà khỏang
70 học sinh( theo lời của người bà con nói vói tôi).
Có lẻ những bài luận văn "Lạ" của học sinh có sự đóng góp của "thầy"
Kẻ man khai là có lợi
Giữa lúc cả nước đang dáo dác về biển Đông,
những kẻ cơ hội đục nước béo cò trong nước cũng hùa hùa vấy máu ăn theo.
Để vạch mặt bọn chúng sống trên sự hy sinh xương máu của hai miền, tôi
xin viết về suy nghĩ của tôi về ngày thương binh liệt sỉ(TBLS)
Chính
thể nào cũng có ngày TBLS để vinh danh sự hy sinh xương máu bảo vệ sự
toàn vẹn lãnh thổ của tổ quốc. Trước 75, ở miền Nam, ngoài những hy
sinh có thật của một bộ phận lớn những TBLS, thì không ít những kẻ man
khai công trạng, hùa ăn theo với những kẻ chân chính. Sau 75, nhà nước
vinh danh những người đã đổ xương máu cho công cuộc giải phóng dân tộc,
những kẻ cơ hội lợi dụng những tiêu cực của một bộ phận lớn cán bộ và sự
lỏng lẻo của chính sách nhà nước để dấy máu ăn theo. Tôi xin đưa ra
những nhận xét cụ thể về những "thương binh"ở quê tôi:
_
Đa số thương binh là "du kích" ra năm 72: Từ mùa hè năm 72 đến khi ký
Hiệp Định Paris mùa xuân năm 73, chưa đầy nửa năm mà số thương binh 72
có số lượng áp đảo so với "20 năm chống Mỷ" và 80 năm chống Pháp; Phần
lớn trong số TB đó khai là đang thi "hành công vụ" thì bị bom Mỷ!(vì
thời gian đó du kích không hoạt động ở Miền Nam)Mỷ bắn sao giỏi thế, 10
người du kích thì quá nửa dính mảnh bom. Mà Mỷ cũng giỏi, cứ nhè du kích
mà diệt, không thấy "thằng dân " nào bị thương!
_Thương binh gì mà không thấy vết thương, khỏe mạnh hơn người bình thường.
_Ở
làng tôi, điểm qua một số thương binh mà nghẹn ngào cho người nằm
xuống. Thời chống Pháp : ô. Hiến có vết sẹo trên đầu người ta nói đi gặt
lúa trộm bị "địa chủ" phang cho một hái, nhờ vết sẹo này mà được TB; ô.
Thuần ô. Thuyết mụ Sót là dân thường bị mảnh mốc chê chợt ngoài phần
mềm!..Thời chống Mỷ có duy nhất thằng Thịnh được công nhận là TB, nhưng
thằng này tuổi với tôi, bạn hồi nhỏ nên tôi biết tỏng, lúc nhỏ hắn có
biệt danh là "Thính thúi tai"(Thịnh là tên sau này đi lính miền Nam),
đang học lớp đệ thất (lớp 6 bây giờ) trường Nguyễn Hoàng thì bố lôi về,
không biết đi du kích hay không vì lúc đó còn nhỏ, năm sau bố mất trong
một trận càn của Mỷ, nó chạy lên tỉnh "chiêu hồi", không biết sao nó
không bị tù tội chi, nó vào Nam đi lính, lúc 18 tuổi có về thăm quê, khi
đó nó đã đi lính, nó khoe nó vừa nâng mũi lên bằng chất nic gì đó(tôi
còn nhớ chất mà nó nói đến bây giờ). Thế mà sau 75 nó khai là đi du kích
bị thương, tai điếc vì bom Mỷ, vết thương bị mảnh ở mũi( nhìn kỷ mũi nó
có vệt dọc sóng mũi).
_ Những "TB " ra năm 72
đều cùng lứa với tôi, không thấy có vết thương nào, trừ chúng cởi lổ ra,
tôi đoan chắc chúng chỉ những vết hờm lung tung trên cơ thể nói là bị
bom Mỷ.
_ Ngay cả người phụ trách TBXH của xã là
một TB dổm, chúng có đường dây chạy TB, càng về sau TB đẻ ra càng
nhiều, vì TB thì được ưu tiên khi con thi công chức, được 30 điểm cộng
thêm, bằng điểm củaTiến sỷ cùng chuyên môn; TB được ưu tiên cho con đi ở
đợ Hàn Quốc(Không phải con TB thì tốn 7ngàn đô, con TB chỉ tốn 3 ngàn
đô!).
Thương binh mà dổm thì Việt Nam có gì không dổm đây!
Tin vui
Sau nhiều năm trải nghiệm, chật vật lắm giới trí thức mới được Đảng "cởi
trói" cho đứng vào hàng ngũ của Đảng, chỉ sau Công Nông. Từ đó, giới
trí thức được xếp vào giai cấp tiểu tư sản ( mà một thời Đảng cho là
tầng lớp cản trở ), xếp ngang hàng với một mớ bồng bông anh hớt tóc chị
tiểu thương..Mừng hơn nửa, vừa rồi UBMT(?) đưa ra dự thảo "nghị quyết về
trí thức" có nội dung như sau:
_Trí thức được đứng trong UBMT , được Đảng tin cậy.
_ Một trong những lực lượng xây dựng CNXH (chứ không cản như trước).
_Trí thức là những người có bằng cao đẳng trở lên..
Nhớ
thời mới giải phóng, tôi viết lý lịch, đến mục thành phần giai cấp tôi
phân vân không biết viết gì thì một đồng nghiệp miền bắc có vẻ thành
thạo nói: "Bọn mình là thành phần tiểu tư sản trí thức". Tôi ngoan ngoãn
viết vào như cái máy mà chưa quán triệt lắm.
Nếu dự thảo mới được thực thi thì tôi mất thành phần rồi! Vì tôi chỉ có bằng Trung cấp!
Mà
tôi không buồn. Các ông Phạm Quỳnh, Trần Phú, Nguyền Văn Vỉnh.. mới chỉ
đỗ thành chung (tốt nghiệp cấp hai) cũng bị mất thành phần như tôi.
Tôi
lại càng vui mừng hơn, tầng lớp hậu sinh trùng trùng điệp điệp được xếp
vào thành phần trí thức, là lực lượng hùng hậu tham gia trí lực vào
công cuộc xây dưng chủ nghĩa xã hội, vì hơn ai hết họ là những con người
xã hội chủ nghĩa được đào tạo trong cái nôi ngôi trường XHCN!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)