Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013

Mơ như làng Vũ Đại

Tôi nhớ hồi tạp chi Cửa Việt ở Quãmg Trị ,do Hoàng Phủ Tường phụ trách, có bài thơ"Danh nhân làng Vũ Đại": Danh nhân làng Vũ Đại, Thử xem được mấy người: Bá Kiến bị ta loại rồi, Còn ta và Lão Hạc, Mà có thêm Giáo Thứ! Y cũng phường dở hơi.. Danh nhân làng Vũ Đại Tiên chỉ là ta thôi.... Đại khái bài thơ mỉa mai làng ngày nay không cóngười tài. Tôi chứng kién 2 lần đại hội htx nông nghiệp ở quê tôi phản ánh đúng như vậy: Lần trước, đại hội diển ra tại hội trường htx chia thành 3 lớp: lớp già ngồi trong hội trường ra sức phát biểu đóng góp cho hội nghị; lớp ngoài hien hội trường gác tay cửa sổ nhìn vào, lâu lâu nói leo vài câu; nhóm thanh niên choai choai tụ tập ngồi quán uống rượu; nhóm đàn bà con mọn thấp thỏm đi về...Cuối cùng ban tổ chức đọc bản phương hướng hoạt động, không quên lời cuối cùng "đại hội thành công tốt đẹp" Lần sau, cũng tai dịa điểm trên, lèo tèo mấy vị ngồi trong hội trường, chủ yếu là khách mời ;đàn bà ngồi ngoài hiên , trẻ thì giỗ con khóc, dầy thì ngáp vặt, già thì lim dim; còn cánh đàn ông trung niên, tre trẻ thì thấy hiếm. Gần tối, một ông trung niên đi làm nghề về, gặp các chị đang thảo luận còn hăng chặn lại vui mừng thông báo:"chú H khao đi khao đi trúng chủ nhiệm rồi" Tôi mơ như làng Vũ đại ngày ấy, có phe đội Tảo, phe Binh Chức, phe Bá Kiến .. đấu nhau nghe rôm rả hơn!

Trường tôi lên chuẩn

Trường tôi dạy được công nhận chuẩn qg giai đoạn 1, chuẩn bị cơ sở vật chất lên chuẩn mức 2. Về cơ sở vật chất thì trên có quan tâm hơn trước, nhưng về chất lượng giãng dạy thì không song song. Hồi trước một giáo viên dạy kiêm tất cả các môn,giờ lên chuẩn thì chỉ dạymột số môn, những môn mhư hoạ nhạc tin anh có giáo viên chuyên dạy. Quy định môn 40 phut, nhưng thánh làm được việc đó, vả lại bộ không tài tuyệt đối phân đều chương trình để thời lượng đồng đều. thế là học sinh đang học dở môn này thì phải dẹp để học môn khác! Thực té giáo vien chủ nhiệm phải linh hoạt để co giãn giữa các môn. Thiết nghĩ, để có trình độ để dạy thêm các môn như tin, anh, nhac, hoa..thì không khó, trình độ giáo vien có thẻ đảm dương dược. Nên chăng trừ

Phủ sóng Đại học

Đợt khai giảng vừa rồi tôi gặp một vị gđ trung tâm gd thừơng xuyên tỉnh, ông khoe:"khi tôi mới về tỉnh chỉ có 3 ngưới dại học, hiện nay đại học đã được phủ sống!" Tôi nhìn lại trường tôi như vậy thật, cách đây vài năm chỉ có một " độc hại" tại chức. Sau 2 năm, hiện nay cũng được phủ sống! Các vị "tiến sỉ " giấy tha hồ bán bằng nhỉ? Thật giả lẩn lộn, tôi thấy cái "quả đất hình vuông" trên đầu các vị "cử nhân " tôi hải!

Họa...

Tự cảm Họa bài “Tự cảm” của Lê Ngọc Kha
 Thất thập than chi bận tứ bề!
 Đâu còn ôm lắm chuyên thiu khê.
 Bạn bè thi thoảng ra vào ngõ
 Công việc lưa thưa chẳng bỏ nghề.
 Nghĩ đến mẹ cha lòng nhớ quá!
 Nhìn sang đất tổ dạ thương ghê.
 Gia đình hạnh phúc, vui con cháu
 Hòa quế sum sia đẹp nắng về.

 Nghiệp văn chương Họa bài “Nghiệp thi” của Lê Ngọc Kha
Dính nghiệp văn chương, chuốc cảnh nghèo.
 Sinh nghề tử nghiệp phải đi theo.
 Thẩn thờ, thơ phú càng tăm tối.
 Rối rắm, câu văn thêm lộn phèo.
 Vắt óc cho ra từ lạt lẻo.
 Dồn hơi cất được tiếng tèo teo.
 Khi thành tác phẩm bao người đọc?
 Ðem bán ai mua, rẻ tựa bèo

Thơ Trần Quang Thắng

TRẦN QUANG THẮNG ĐT: 01652435654
 Hoài mong Họa bài “Tự cảm”
Lẻ bóng mà xoay đủ vạn bề
Gánh gồng xuôi ngược khắp sơn khê
 Dây duyên cõi thế, cam nhiều cảnh
 Nặng nợ nhân gian, trải lắm nghề
 Quảng Trị quê cha, thương nhớ mãi
 Đồng Nai đất khách, vấn vương ghê
 Chợt nghe một tiếng chày thinh vọng
 Quá vãng từ đâu thổn thức về.

 Cầu ước Họa bài “Vượt khó”
 Tuổi đời già mấy vẫn còn xuân
 Đâu kể lục, thất, bát, cửu tuần
 Thú với văn thơ bên giá sách
 Vui cùng hoa cảnh trước thềm sân
 Công danh chìm nổi khôn toan tính
 Thế sự xuống lên khó thể lần
 Son sắt giữ lòng trong sáng mãi
 Muôn phương hòa hợp đệ huynh thân.

 Chút “thần” giữ lại Họa bài “Tri túc”
Hơn sáu mươi còn giữ chút “thần”
 Ấy nhờ tinh túy đọng trong thân
 Ganh đua thiếu chí, trời cho khổ
 Xoay sở kém may, số phải bần
 Quân tử dẫu hòa, không hiệp được
 Tiểu nhân đắc chí, khó lòng nhân
 Đời người tựa bóng câu qua cửa
 Ép xác làm chi, uổng kiếp trần!

 Mộng chiều Họa bài “Nhàn cư”
 Đời mình nào có sợ chi già
 Khá tuổi nhưng lòng trẻ đấy nha!
 Đứng thẳng, nhìn ngay, tâm chính trực
 Nghĩ sâu, làm thiện, dạ nhu hòa
 Câu thơ nhân nghĩa đêm ngày vịnh
 Khúc hát tâm giao sáng tối ca
 Mặc kệ sự đời bao biến đổi
 Nhàn tâm an hưởng phước ân nhà.

 Tỏ lòng Họa bài “Sắc không”
 Sóng gió nhiều phen giữa cuộc đời
 Giũa mài chí lớn tạo cơ ngơi
 Đổi thay thế sự, người thay đổi
 Vững giữ tâm tư, dạ chẳng dời
 Bút sách, ơn thầy chưa trả được
 Áo cơm, nghĩa mẹ vẫn mù khơi
 Tuổi đời thoáng chốc không còn mấy
 Báo đáp nghĩa ân giữa đất trời.

Thơ anh Lê Ngọc Kha

Bên thềm bảy mươi Tự cảm
 Lê Ngọc Kha
 Sáng tối loay hoay việc bộn bề
 Bảy mươi cầu bớt chuyện nhiêu khê
 Dưỡng sinh thể dục luôn tăng sức T
iêu khiển văn thơ mãi ngứa nghề
 Lìa mẹ, lìa cha, lòng nhớ lắm
 Bên con, bên vợ, cảnh vui ghê
 Anh em, bè bạn chia đôi ngả
 Quê cũ ngàn xa nhớ dặm về.

 Vượt khó
 Lê Ngọc Kha
 Thoi đưa thấm thoắt bảy mươi xuân
 Lìa chốn quê hương ngoại ngũ tuần
 Thân phận miệt xa cày khắp nẻo
 Tuyết sương trời lạ phủ đầy sân
 Chan cơm nước mắt bao nhiêu lượt
 Nâng chén ly tao đã mấy lần
 Ra sức chống chèo cơn bĩ cực
 An cư lạc nghiệp hưởng nhàn thân.

 Tri túc
 Lê Ngọc Kha
 Lạc quan liều thuốc bổ tinh thần
 Tri túc thường là khỏi nhọc thân
 Đừng quá đa mưu sinh tệ bạc
 Chớ nên tiêu cực để an bần
 Hòa đồng cuộc sống trong quần chúng
 Trang trải tình đời giữa thế nhân
 Duyên kiếp vẫn trong vòng lẩn quẩn
 Bảy mươi càng rõ chuyện cơ trần.

 Nhàn cư
 Lê Ngọc Kha
 Bảy mươi rồi chẳng sợ chi già
 Hoa cảnh vun trồng sống nhởn nha
 Đi đứng vững vàng người khí khái
 Nói năng vồn vã tính hài hòa
 Chén trà càng thắm tình thân hữu
 Tiếng nhạc thêm nồng khúc dạ ca
 Đàn cháu sum vầy mừng nội ngoại
 Vợ chồng đầm ấm thật vui nhà.

 Sắc không
 Lê Ngọc Kha
 Bao năm lăn lộn ở trường đời
 Nay bảy mươi về phải nghỉ ngơi
 Sự nghiệp tiêu tan ngày loạn lạc
 Công danh ngừng trệ buổi di dời
 Ơn cha tạo dựng như non Thái
 Nghĩa mẹ vun bồi tựa biển khơi
 Tất cả rồi ra thành cát bụi
 Chỉ còn tình nghĩa ngất cao trời

 Nghiệp thi
 Lê Ngọc Kha
 Thơ phú thời nay rẻ bọt bèo
 Không mua nào bán nghĩ buồn teo
 Vẫn ưa sáng tác dù hay dở
 Lại thích ngâm nga dẫu nhạt phèo
 Duyên nợ bút nghiên luôn vấn vít
 Nghĩa tình văn tự mãi đèo theo
 Cứ chơi cho thỏa bao năm nữa
 Bảy chục đời vui chẳng sợ nghèo.

 Băn khoăn
 Lê Ngọc Kha
 Phong trào “xướng, họa” đến hồi lui
 Thấy vậy băn khoăn dạ ngậm ngùi
 Chân bước qua cầu…E lỗi nhịp
 Thuyền đi tung sóng…Ngại bay mui
 Chẳng vì lưỡng lự không vươn tới
 Đâu bởi lo âu phải thụt lùi
 Trong cảnh nhàn cư tìm thú vị
 Thơ trăng ngâm vịnh cũng niềm vui.

 Vững bước
 Lê Ngọc Kha
 Nhớ thuở thanh xuân chí vững vàng
 Đường xa nào ngại dấu chân sang
 Thời lên thịnh vượng không mừng rỡ
 Vận xuống an bài chẳng thở than
 Chợt nghĩ lại…! nhiều phen trắc trở T
hoáng nhìn qua…! mấy bận huy hoàng
 Bây chừ bảy chục bao lưu luyến
 Yêu cuộc đời yêu cả thế gian.

Xướng...

BÀI XƯỚNG:
Xuân kỷ sửu.
 Tân niên khai bút, bút khai hoa.
 Đất nước từ đây đặng thái hoà.
 Bắc ải thần đồng tô quốc sử,
 Tây biên sáng lạng đượm tình nhà.
 Cờ hồng dân chủ bay khắp lối,
 Sao sáng tự do đến mọi nhà.
 Xuân đến vui xuân, xuân bất tận.
 Quỳnh tương cạn chén bạn cùng ta.
 NGUYỄN VĂN ĐỒNG TEXAS